Truyện dài của Lu Hà phần 3
Người Việt mình không biết từ khi nào vốn háo danh, thích được
bằng khen huân huy chương, nhất thân nhì quen. Lấy vợ lấy chồng thì thích phải
là con nhà gia thế cách mạng có bố mẹ làm to, ông nọ bà kia để nhờ vả. Tôi thấy
khi còn học nghề hóa chất dẻo ở Đức có mấy thằng con trai cưa cẩm được mấy đứa con
gái con các ông bí thư quận huyện, tùy viên quân sự đại sứ quán v.v... thì mặt
vênh váo lên kiêu ngạo lắm, mặc dù mấy cô đó theo tôi chỉ vào dạng xinh xắn hơn
thị Nở một tý. Ở Việt Nam thì khoe khoang có bạn thân mà bố mẹ nó là ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương
đảng, bộ trưởng thứ trưởng công an, cục nọ phòng kia. Mặt mũi rạng rỡ tỏ vẻ phấn
khởi lắm là mình cũng có tí hơi thần thế. Thấy ai thực sự giỏi giang hơn mình
thì mặt mày lúc nào cũng hầm hầm, chỉ thích triệt hại nhau. A dua và nịnh bợ là
một căn bệnh xã hội trầm kha, không thể nào chữa lành được. Tôi thấy Tuyết Mai
thực sự là một cô gái có học vấn và rất giỏi giang đối nhân xử thế quyền biến
như thần và tôi mến cô coi như tri kỷ hồng nhan. Chứ không phải cô ấy thuộc diện
3 C, con cháu các cụ cả.