Mittwoch, 22. April 2020

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (15)


Truyện dài của Lu Hà phần 15

Khi được nhận căn hộ mới khu nhà 3 tầng vốn dĩ ngày xưa là nhà bảo tàng trưng bày tranh ảnh, được sửa đi tân trang lại, căn hộ chúng tôi ở tầng trên cùng. Mới mẻ sạch sẽ nhưng người cao 1,75 cm trở lên khi vào nhà phải cúi khom lưng mới chui được qua cửa. Sau khi nhận chùm chìa khóa ở phòng chính sách nhà cửa. Tôi làm đơn đón thằng con trai đầu ở trại trẻ mồ côi , đúng ra là trong những căn hầm bí mật ma mị với ánh sáng xanh lờ mờ của Stasi ở Kurort Rathen về. Tôi vẫn đi làm ở nhà máy tiện bộ phận dùng cho trục khuỷu ô tô gần nhà. Tiếng Đức gọi là xưởng sản xuất: Gelenkwellenwerk.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh ( 14)


Truyện dài của Lu Hà phần 14

Sahra có mang, chuyến này họ không cưỡng ép đi Schlema nữa và được sinh con ở bệnh viện Pirna, tôi đã chuẩn bị được 3.000 Mark để đón đứa con thứ 3 chào đời. Tôi được cô y tá gọi điện báo tin, ông bác sĩ chúc mừng tôi sinh con gái. Vừa lúc đó hai con mẹ ở phòng Junghilfe cùng Mutter und Kind cũng vác mặt tới, không phải là để thăm hỏi hay chúc mừng gì cả mà chỉ để dò hỏi là sinh ra con trai hay con gái? Khi tôi nói  sinh con gái, hai con mụ cùng cười ồ lên như trút được gánh nặng:

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (13)


Truyện dài của Lu Hà phần 13

Tôi cần phải đấu tranh từ đống tro tàn đổ nát của linh hồn và thể xác. Tôi phải quật cường đứng dậy sống hơn người vạn lần tụi Stasi Đức hay công an mật vụ cộng sản Việt Nam lãnh sự quán ở Bá Lanh. Tôi phải tạo ra những phóng thể hiện sinh cho nhân loại. Với tôi tổ quốc là cả hành tinh bao la, là vương quốc thiên đường của Chúa. Đời người trên cõi trần gian này chỉ là giả tạm, hàng ngày họ tranh giành nhau vì miếng ăn, thù hằn căm ghét nhau vì khác chủng tộc, họ cố tình trả những đồng lương chết đói rẻ mạt cho giống người khác chủng loại mình. Họ có quyền bảo vệ tổ quốc trước sự xâm lấn của ngoại xâm, nhưng không có quyền nhân danh tổ quốc, nhân danh lòng yêu nước mù quáng mê muội để hạ nhục giống người khác sống trên mảnh đất của cha ông mình. Tội ác họ gây ra chỉ có lương tâm họ chứng giám, họ tự dày vò mà tự cảm thấy tội lỗi, hãy vì những bất an bởi linh hồn ma quỷ của họ mà tạo nên những biến đổi sinh hóa trong từng tế bào cơ thể họ, để cuối cùng họ cũng phải chết già với một nấm mồ cô đơn như vợ chồng tên bạo chúa Erich và Margot Honecker.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (12)


Truyện dài của Lu Hà phần 12

Truyện của hai chúng tôi đẫ lan tới tầm quốc gia, có ảnh hưởng tới tính nhân đạo mà họ vẫn thường rêu rao dân chủ xã hội chủ nghĩa gấp vạn lần tư bản. Rõ ràng cả hai đều vi phạm nhân quyền trầm trọng nhưng còn đùn đẩy cho nhau. Thời gian đó tôi đã khéo léo dương đông kích tây bằng những bức thư để cho các cơ quan công quyền huyện Pirna và lãnh sự quán Việt Nam dòm ngó dè chừng công việc của nhau. Công viếc của tôi ở nhà máy mài tiến triển tốt. Cả nhà máy đồ sộ như vậy chỉ trông chờ vào 6 cái máy mài, 2 cái bán tự động nghĩa là vẫn dùng tay bốc từng thỏi sắt lên giá cho máy chạy, còn 4 cái kia hoàn toàn tự động, nên tôi cảm thấy cũng nhàn nhã hơn. Tôi làm đó 1 năm thì lại sảy ra chuyện bất mãn. Tôi biết rõ cả nhà máy có hàng chục máy tiện, máy sẻ rãnh nhưng sản phẩm cuối cùng đều trông chờ vào sức lao động của mình, nhưng tiền lương tháng thứ 13 tôi không được trả, tiền thưởng cuối năm ai cũng nhận trên 1.000 Mark cả, có người hai đến ba nghìn Mark để nghỉ tết tây lịch và dịp lễ Noel mừng Chúa giáng sinh. Tôi có kêu ca và ông giám đốc ký quyết định tiền thưởng cho tôi chỉ có 200 Mark, gọi là tiền mừng quà cho con tôi.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (11)


Truyện dài của Lu Hà phần 11

Một mình suốt đêm lủi thủi về đến Pirna, tôi cũng được Sahra giao cho một chìa khóa phòng. Tôi chuẩn bị một số đồ đạc như chai sữa, tã lót, những đồ cần thiết cho trẻ sơ sinh và lại đẩy chiếc xe nôi ngày xưa chú ruột các cháu mua tặng, đáp tàu về ngay Berlin. Đến bệnh viện Berlin Lichtenberg Sahra vẫn còn nằm ở đó. Bà bác sĩ người Ba Lan bảo đứa trẻ sinh ra rất khỏe mạnh cân nặng gần 4 kg, chiều cao 52 cm, nhưng tiếc thay vừa mới đây có hai người đàn bà Đức tự xưng là trưởng phòng giúp đỡ thanh thiếu niên, mẹ và con tên là Christa Wolf và Irene Leine bế đi mất rồi. Họ bảo sẽ mang đến giao cho phòng trẻ sơ sinh ở bệnh viện  huyện Pirna chăm sóc. Tôi nghĩ tụi ma cô này đánh hơi nhanh thật, vì được mật vụ Stasi theo dõi tôi báo tin cho biết. Nên cả hai con mẹ này tong tả đến ngay. Tôi chậm chân một chút, họ đã phỗng tay trên. Đúng là một hành động trấn lột, bắt cóc người của các tổ chức tội phạm Mafia chứ nhân viên công lực nhà nước quái gì?

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (10)


Truyện dài của Lu Hà phần 10

Khi Sahra mang thai đứa con thứ 2, thì các cơ quan nhà nước cộng sản Đông Đức và ban quản lý lao động, lãnh sự quán Việt Nam cứ như sôi lên sùng sục. Tôi biết họ đang họp bàn với nhau để tìm cách tống cổ tôi về nước. Tôi biết chính đứa con đang nằm trong bụng mẹ là một vị thần hộ mệnh, chính đứa con này sẽ cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của quỷ dữ. Những tháng cuối cùng trước khi buộc phải rời khỏi nhà máy để về nước. Thằng Thắng đội trưởng  cứ phải chạy đi làm việc với Junghilfe, nó kể rằng đi tới đâu người ta ai cũng khen anh có tài ăn nói. Anh khéo nói đến con kiến nằm trong lỗ tai cũng phải chui ra. Tôi chỉ lặng yên để nghe nó nói để phán đoán tình hình và lên kế hoạch mưu kế. Thời gian nào rời bỏ nhà máy là thích hợp?

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (9)


Truyện dài của Lu Hà phần 9

Hợp đồng lao động của tôi với nhà máy may túi da ở thành phố Schwerin là 4 năm tính từ tháng 9 năm 1981 thì đến tháng 9 năm 1985 tôi phải rời khỏi lãnh thổ cộng hòa dân chủ Đức. Hộ chiếu thông hành của tôi lại do ban quản lý lao động trực thuộc lãnh sự quán ở Bá lanh giữ. Tôi đi đâu cũng chỉ có một tấm giấy chứng minh thư tạm thời do công an Đức cấp như những công dân Việt Nam khác lao động và học tập tại đây.