Tài Mệnh
Tương Đố
“Video 22“
“Bốn trăm
lạng ép tằm thành kén
Thẹn thùng
má phấn thuyền quyên
Ăn thì ở
xổi đậu nghiền thành tương“
Tằm là ấu
trùng của loài bướm tằm đã được thuần hóa từ:
"sâu tằm của cây dâu tằm". Nó là loài côn
trùng sinh tơ có giá trị kinh tế quan trọng. Tằm ăn lá
dâu tằm trắng, nhưng nó cũng có thể ăn lá của bất kỳ
cây nào thuộc chi dâu tằm. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào
con người và không có mặt trong tự nhiên hoang dã. Tằm
phải ăn lá dâu một thời gian rồi nhả tơ cuốn quanh
mình mới thành cái kén. Sau khi cho vào nồi luộc kéo kết
tơ ra thì lòi ra ấu trùng ta gọi là con nhộng ăn rất
ngon với cơm. Câu thơ có ý nói với 400 lạng bạc tên Mã
Giám Sinh đã ép gái vị thành niên thành đàn bà vì khi
đó Kiều mới có 15 hay 16 tuổi? Ngày nay có thể phạm
tội hình sự tội buôn bán trẻ em. Mã đã bất chấp tội
ác đã vội vã nghiền đậu non thành tương, quả thực
sau đó Mã đã cưỡng hiếp nàng Kiều.
“Kẻ già
dặn đào hương quen hái
Người ngây
thơ tê tái lòng đau
Họ Chung kíp
báo cho mau
Tính đường
lo lót trước sau mọi bề
Đưa canh
thiếp não nề tê dại
Liệu rõ ngày
nạp thái vu qui
Tờ mây khế
ước này ghi
Khất từ chữ
ký muộn gì Vương ông“
Họ Chung thì
giục giã mau có tiền để lo lót các cửa. Kiều rất
thông minh không chịu ký tên viện cớ mình còn trẻ con
phải để cho cha ký vào tờ khế ước, ngày nay gọi là
bản hợp đồng
“Mã chưa
dám buông tuồng sàm sỡ
Sợ quá đà
thất thố chi chăng ?
Ngọc kia dầm
ván thung thăng
Trước sau
lạc lối cung hằng thỏa thuê
Mắt hấp háy
đê mê thấp thỏm
Con mồi ngon
đã tóm chặt tay
Trước sau
rồi cũng đến ngày
Lò hương lứa
cháy vui vày canh thâu“
Câu thơ mô
tả sự thèm khát dâm dục của tên râu xanh già Mã Giám
Sinh, tôi viết bằng chữ Việt rất dễ hiểu chẳng Tây
Tàu Nhật gì mà cần phải giảng giải ý nghĩa. Khi nghe
nói đến tiền thì bọn nha lại sâu mọt tạm thời tháo
gông cùm cho Vương ông ký vào tờ khế ước. Cảnh ngộ
được miêu tả bằng thơ rất cụ thể chi tiết bi ai
“Kiều ủ
dột mày châu ai điếu
Bầy sai nha
tả hữu thước dài
Chậm dề một
lão một trai
Tạm thời
tháo khóa bi ai chất chồng
Thương bà
lão cơn giông cuồng nộ
Khóc Thúy
Kiều đau khổ xót xa
Búa rìu sấm
sét ác ma
Liều thân
vật vã theo đà tường vôi
Đầu máu
chảy hồn côi lạc xứ
Tiếng rên la
phụ tử tình thân
Dần dần
tỉnh lại ân cần
Kẻ trông
người nắm đỡ đần khuyên can
Thân bồ liễu
hồng nhan bạc mệnh
Đường trần
ai khấp khểnh gian nan
Công cha nghĩa
mẹ ngút ngàn
Dâng thư
luống thẹn muôn vàn nàng Oanh
Thua ả Lý
năm canh ủ rũ
Quyết bán
thân máu mủ hay sao?
Thương cha
tuổi hạc đã cao
Một cây cù
mộc gánh bao nhiêu cành“
Đời nhà Hán
có Thuần Vu Ý làm quan đất tề. Vợ chồng ông không có
con trai, chỉ sinh được 5 con gái, Đề Oanh là gái út.
Thuần Vu Ý
mắc tội lớn phải ra tòa đại hình. Khi bị quân lính
bắt giải về kinh để tử hình, nàng Đề Oanh đi theo
cha đến kinh thành. Đề Oanh dâng thư lên Hán Văn Đế
tâu rằng, nếu cha chết đi, cũng không mảy may đền được
chút tội; nay thân gái này khẩn thiết xin vua được cho
vào cung làm cung nhân hèn mọn chỉ xin được làm sạch
sẽ cho vua sau mỗi lần vua đi vệ sinh, để chuộc tội
một phần nào cho cha. Hán Văn Đế đọc thư của nàng Đề
Oanh thấy lời lẽ thống thiết chân thành mà cảm động
vì lòng hiếu hạnh của nàng nên tha tội chết cho Thuần
Vu Ý.
Thời Hán Vũ
Đế, ở quận Mân Trung đất Đông Việt, trong một cái
hang sâu có con rắn khổng lồ; dân chúng trong vùng rất
kinh hãi, gọi là thần rắn. Hàng năm phải cung cho thần
rắn một người con gái đồng trinh thì dân mới yên ổn
làm ăn. Nhưng dần cũng hết, tìm đâu ra con gái. Bấy giờ
ở huyện Tương Lạc, có nàng Lý Ký, nhà nghèo xơ xác,
cả cha mẹ đều bệnh năng không tiền thuốc thang. Nàng
Lý đã trốn cha mẹ, đến cửa quan tự nguyện bán mình
nộp mạng cho rắn, rồi nhờ chuyển tiền về cho cha mẹ.
Nàng xin quan
lệnh ban cho một cây gươm bén và một con chó dữ. Vào
bên trong hang, nàng thả chó dữ ra chiến đấu với rắn,
và dùng gươm chém rắn từng khúc. Dư Thiện là cháu lâu
đời của Việt Câu Tiễn được Hán Vũ Đế phong vương
ở đất Đông Việt. Biết được chuyện người con gái
hiếu thảo, can trường, Đông Việt vương đã đón ả Lý
về làm vợ.
“Đời con
phận liễu mong manh vậy
Hoa dập vùi
còn thấy lá xanh
Một hai thưa
thốt ngọn ngành
Giờ lâu ông
cũng phải đành nghe theo
Thôi cũng
chịu hắt heo gió thổi
Cuối đường
hầm tìm lối thoát ra
Mong sao cứu
được cửa nhà
Đền ơn tấc
cỏ mưa sa bụi đời“
26.11.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen