Tài
Mệnh Tương Đố
“Video
18“
Người
ta thường nói anh hùng không kể xuất xứ, tài nghệ
không kể học ở trường nào ai là thày dạy? Trần Thu
Hà là nghệ sĩ ngâm thơ tự do không qua biên chế nhà
nước, hành nghề ngâm thơ và được trả lương hàng
tháng. Thu Hà đã ngâm thơ tặng tôi rất nhiều nhưng chưa
hề nhận được của tôi một đồng xu thù lao nào. Tất
cả vì tấm lòng với tha nhân và dân tộc, vì thú vui
riêng văn hóa tinh thần.Nhân dịp sinh nhật lần thứ 50
của nghệ sĩ tôi xin tặng một bài thơ và cũng là chủ
đề liên quan đến video 18 mà tôi bình giảng.
Ngọc
Nữ Giáng Trần
chúc
mừng sinh nhật Thu Hà
Hôm
nay Ngọc Nữ giáng trần
Liêu
trai chí dị bần thần ngẩn ngơ
Bàn
dân thiên hạ đợi chờ
Tiếng
ngâm nức nở bơ vơ Thúy Kiều
Tiền
Đường sóng vỗ hoang liêu
Nguyễn
Du thổn thức bóng chiều hồn mây
Lu
Hà cát sĩ ngất ngây
Vần
thơ nối tiếp vui vầy canh thâu
Hai
trăm năm đã dãi dầu
Nắng
mưa tầm tã bể dâu đoạn trường
Tao
đàn hội ngộ vấn vương
Qui
Nhơn xao xuyến quê hương mặn nồng
Bâng
khuâng lạc nẻo tiên bồng
Yến
oanh dìu dặt quần hồng thiết tha
Hoỉ
tên mới biết Thu Hà
Tri
ân xã hội bài ca nhạt nhòa
Xốn
xang dạo khúc thái hòa
Đa
tình tự cổ thềm hoa thuở nào
Tố
Như giọt lệ nghẹn ngào
Cảo
thơm lần giở ứa trào mạch tương!
Hồ
xừ gảy khúc Vương Tường
Gập
ghềnh vó ngựa từng chương luân hồi
Phù
du bèo bọt nổi trôi
Tao
nhân mạc khách xa xôi bụi hồng!
23.11.2019
Lu Hà
Nguyễn
Du, Vương Thúy Kiều, Trần Thu Hà và Lu Hà là quá khứ
hiện tại và vị lai. Những câu chuyện về cuộc đời
trầm lâm khổ ải từ Nghệ An, Bắc Kinh, Qui Nhơn, Hà Nội
và Tây Đức kéo dài vô tận. Ta hãy dừng lại ở tập
thơ song thất lục bát “ Tài Mệnh Tương Đố“ gồm
101 bài thơ nối tiếp nhau vần điệu liên lục như dòng
suối chảy của tâm linh.
Sau
khi lập khế ước thề bồi, cắt tóc thề, đổi trao vật
kỷ niệm và gảy đàn thì Vương Thúy Kiều trở lại tư
gia cũng là lúc hưng hửng sáng trong lòng Kiều tràn đầy
hoan hỉ thì Kim Trọng lại thất thần khi nhận thư nhà
báo tin thúc phụ tức người chú ruột cưu mang nuôi nấng
chàng từ nhỏ đã từ trần. Kim Trọng thay mặt gia tộc
nhất là hai thân đã khuất núi phải cấp tốc trở về
lo việc tang gia vì chàng là con trưởng cháu đích tôn của
cả dòng họ Kim.
“Kiều
trở lại phòng loan hoan hỉ
Ngóng
hai thân sĩ đệ tiểu Vân
Kim
vừa dạo gót ra sân
Bần
thần nuối tiếc mấy lần xiêm y
Chí
nung nâú gan lỳ sỏi đá
Dù
phơi khô biển cả san hô
Bóng
tàu lạt vẻ trăng phô
Tin
đâu héo ruột đồng ngô lụi tàn
Cửa
sài ngỏ quan san muôn dặm
Bức
thư nhà bi thảm cố nhân
Tin
đâu thúc phụ từ trần
Hộ
tang con phải hai thân đỡ đần“
Kim
Trọng là một nhân vật được tôi ưu ái ngưỡng mộ
thầm kín, chàng có khuân mặt đẹp như Phan An, có tài
văn chương uyên bác như Tử Kiến và suốt cả tập thơ
Tài Mệnh Tương Đố tôi để Kim Trọng luôn ở thế bị
động do hoàn cảnh gây ra mà phải tìm ra những biện
pháp xử lý tối ưu. Kim Trọng không hấp tấp vội vàng
hay lăn lộn trường đời trường tình như Kiều, Kim
không cần dũng mãnh anh hùng như Từ Hải mà phải chết
đứng. Kim là một người đàn ông không độc ác gian
manh giả dối như Hồ Tôn Hiến, Kim khinh ghét những loại
người cặn bã rác rưởi tiểu nhân như Mã Giám Sinh, Sở
Khanh, Bạc Hạnh, Kim không nhu nhược như Thúc Sinh. Kim là
một nhân vật bí ẩn nằm sâu trong trái tim tôi. Tôi muốn
hóa thân mình là một chàng Kim Trọng. Ngay từ khi còn ở
Hà Nội tôi yêu M, nhiều người trong gia đình M đã nhận
xét tôi có vẻ đạo mạo như một chàng Kim Trọng, còn M
không lẽ lại là một Vương Thúy Kiều? M đẹp thật, có
thể là hồng nhan bạc mệnh. Tôi đã tiên đoán cuối đời
cô sẽ cô đơn nhưng tài hoa như Vương Thúy kiều thì
chắc chắn
không. Với M tôi còn bài thơ làm kỷ niệm:
Anh
Là Cơn Gió Bay Qua
Anh
đến với em như là cơn gió
Một
thoáng qua bên suối lệ ê chề
Anh
làm gió em theo làn mây trắng
Để
ngàn thu nuối tiếc bến sông quê
Anh
vẫn thế vẫn chai lỳ năm tháng
Tóc
sương bay vương nặng nỗi ưu sầu
Đời
vỡ mộng quán trần gian u ám
Ru
hồn người bước tới cõi thâm sâu
Đời
chỉ đẹp khi linh hồn bất tử
Soi
tinh cầu để lại nét xinh tươi
Sống
và chết có gì đâu em nhỉ
Em
bơ phờ than khóc cánh hoa rơi
Đừng
tủi hận én xuân về ngắn ngủi
Thương
cuộc tình rũ rượi dưới phong ba
Yêu
nắng sớm reo vui cùng hoa lá
Rồi
tan đi trong nắng nhạt dương tà
Xưa
em nói nguyện cùng anh son sắt
Thuyền
đầy trăng bốn bể khắp chân trời
Nghe
họ mạc nên em thành thách đố
Anh
ngậm ngùi cơn gió thoảng chơi vơi
Đám
cưới không nên bạn bè thất thố
Cánh
rồng bay lồng lộn hận trời cao
Con
chuột nhắt nép mình trong hang tối
Tuổi
tý thìn sao trọn gối hương trao
Nay
anh đã thành một người từng trải
Đêm
nguyệt bạch bao nàng tiên giáng thế
Mộng
điệp hồ son phấn mãi chưa tan…!
2
tháng 10 năm 2008 Lu Hà
Kim
cũng như người quan sát thế sự như lời Cụ Nguyễn Du:
“Trăm
năm trong cõi người ta,
Chữ
tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải
qua một cuộc bể dâu,
Những
điều trông thấy mà đau đớn lòng”
Còn
tôi thì ngay 4 câu mở đầu đã nhận xét luôn:
“Cõi
trần thế xưa nay ai biết
Cuộc
trăm năm thảm thiết thương đau
Tài
mệnh sao dễ ghét nhau
Bể
dâu nếm trải nhạt màu tư phong”
Vì
chữ hiếu chú như cha mà chàng Kim phải về quê hộ tang
ở tận miền Liêu Dương. Liêu dương là một huyện, nay
thuộc tỉnh Liêu Ninh bên Tàu nơi chú ruột Kim Trọng qua
đời. Liêu Dương là một trong những thành phố có người
ở liên tục cổ xưa nhất ở đông bắc Trung Quốc. Thành
phố có ngôi chùa Bạch Tháp nổi tiếng xây dựng từ
thời Nhà Nguyên.
“Kim
đau đớn bạt ngàn sơn cước
Nỗi
kinh hoàng tủi cực đài trang
Một
hai sự thể rõ ràng
Nỗi
nhà tang tóc mong nàng lượng cho
Duyên
đang bén con đò trắc trở
Bởi
sự đâu chưa kịp đến thì
Đỏ
hoe khóe hạnh Kiều nhi
Trăng
thề còn đó đền nghì trúc mai
Thương
cảnh ngộ bi ai thảm khốc
Đôi
trẻ đành chỉ gốc cây dâu
Mai
sau dù có bạc đầu
Đá
mòn biển cạn trọn bầu thủy chung
Trái
tim đã tận cùng huyết lệ
Suốt
cuộc đời san sẻ áo cơm
Ngàn
thu để lại tiếng thơm
Tào
khang ân ái lửa rơm đèo bồng“
24.11.2019
Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen